Tôi – Thần Chết, thường được biết tới là một nhân vật vô cùng máu lạnh và vô cảm, ngày ngày tước đi hàng ngàn sinh mạng bằng chiếc lưỡi hái sắc lẻm. Vậy mà trong những năm hành nghề, một câu chuyện lại khiến tôi động lòng và vẫn còn hiện hữu thật sống động trong tâm trí tôi.
Đó là ngày XX/YY/ZZZZ – khi thế gian còn bị nhấn chìm trong biển lửa chiến tranh, Akmani – một trong những đất nước tham chiến đã thử nghiệm một loại vũ khí có sức công phá đáng gờm khiến thế cân bằng giữa hai đất nước trong cuộc chiến tranh ấy bị phá vỡ. Khi ấy, đất nước Polka đã quyết định phát động chiến tranh nhằm ngăn cản sự phát minh ra loại vũ khí chết người ấy.
Mọi thứ bắt nguồn ở trung tâm của cuộc chiến tranh – căn cứ của những người lính đất nước Polka.
1. Trao đổi

- Tên: Rose
- Tuổi: 22
- Nghề nghiệp: Y tá Polka (điệp viên Akmani)
- Người thân: Thất lạc em trai, nay đã đoàn tụ
- Đặc điểm: Tốt bụng, nhân hậu
Dòng chữ dần hiện trên nền giấy ngả vàng của cuốn sổ. Lại một người nữa ra đi. Công việc của Thần Chết giờ đây ngày một chồng chất. Chiến tranh luôn mang đến những đau thương, mất mát, cớ sao con người lại chẳng thể chung sống yên bình cùng nhau? Rose, cái tên đó lại xuất hiện trong cuốn sổ của tôi. Vậy là sinh mệnh đáng thương này sẽ là linh hồn tiếp theo tôi đưa tiễn…
Chẳng biết ẩn sau cái tên yêu kiều ấy, cô gái trẻ đã phải trải qua những điều gì. Đem theo lòng đầy tò mò, tôi lục từng mảnh kí ức còn sót lại trong tâm trí của Rose. Bố mẹ mất sớm, cô và em trai phải nương thân tại một trại trẻ mồ côi nọ. Thế nhưng, một gia đình người Akmani đã đến và nhận nuôi Rose, hai người cũng chia xa từ đó. Khi chiến tranh nổ ra, cô đã trở thành một đặc vụ điệp viên cho Akmani để rồi khiến cô gặp lại đứa em trai Thorne trong tình cảnh trớ trêu khi hai người ở phe đối địch.

Khi bóng đêm bao trùm giấc ngủ say nồng của vạn vật, cô lặng lẽ vượt qua biên giới, trở về căn cứ Akmani. Lần này, cô chẳng mang theo bất kì tệp tài liệu nào. Đối mặt với nhiều hình phạt khác nhau song cô vẫn quyết giấu thông tin của Polka:
Và rồi phán quyết cuối cùng cũng được đưa ra cho kẻ phản bội Tổ quốc, Rose đã ra đi mãi mãi. Vừa lúc chạm mặt, cô đã quỳ xuống cầu xin và dúi vào tay tôi kỉ vật chiếc đồng hồ quả quýt đính đá với tấm hình gia đình cũ kĩ:
Dường như họ không biết, hoặc cố tình không biết, một điều: Mọi món vật trên thế gian đều vô nghĩa với Thần Chết.
2. Thần Chết biết khóc

- Tên: Noah
- Tuổi: 18
- Nghề nghiệp: Chiến binh Polka (từng là sinh viên)
- Người thân: Mất
- Đặc điểm: Thể chất yếu nhưng thông minh, sáng suốt
Ai cũng thấy Noah rất nỗ lực và chăm chỉ bởi cậu ta luôn có mặt sớm nhất, xông xáo và chủ động. Chỉ đáng tiếc là thể chất cậu yếu ớt, dù có cố gắng thế nào thì vẫn chẳng kham nổi việc cầm súng chiến đấu. Nhưng ngay từ những ngày ở quân đội, những sáng kiến tập kích của cậu vô cùng hiệu quả và nổi bật, vậy nên khi lựa chọn lính đặc nhiệm để đẩy ra tuyến đầu, Chỉ huy vẫn quyết định cho cậu tham gia lên kế hoạch tác chiến cùng các sĩ quan lâu năm khác.
Vốn không ai nghĩ sẽ có ngày đoàn quân sẽ vỡ trận. Nhìn Chỉ huy gọi Noah vào văn phòng và giao cho cậu ta vũ khí lần đầu tiên, tôi thầm nhủ số phận của chàng trai trẻ này có lẽ sắp đi đến hồi kết. Nếu như cuộc chiến này không xảy ra, nếu như con người biết xót thương cho mạng sống của đồng loại thì có lẽ, cánh cửa đến một tương lai tươi sáng vẫn rộng mở với cậu ta. Nhưng ở thực tại này, cậu ta không may mắn đến vậy.
Hai người lính của đội đặc nhiệm đến phòng của Noah trước giờ hành quân. Xưa nay, đội đặc nhiệm luôn là những người khắt khe với Noah nhất. Họ thường chỉ lạnh nhạt sai cậu chạy mấy việc vặt vãnh. Có lẽ đối với họ, những người đã chứng kiến mạng sống vụt qua trước mắt vô số lần, người không thể chiến đấu như cậu chẳng có giá trị gì. Nhưng tôi đã nhầm, đôi khi đến các vị thần cũng không thể hoàn toàn nắm thóp con người.

Ngoài mặt trận, Noah dù có cố gắng giữ bình tĩnh đến đâu cũng trở nên hoảng loạn bởi bom đạn và tiếng quằn quại đau đớn của đồng đội. Khi thấy kẻ địch chĩa súng về phía cậu ta, tôi thở dài, kiếp này của cậu ta quả thực quá ngắn ngủi. Nhưng ngay khi tên địch kéo cò súng, một bóng lưng đã lao tới, chắn giữa viên đạn và Noah. Khi thấy người lính đó đưa mắt về phía mình với vẻ kinh hãi thoáng qua, tôi biết sinh mệnh của cậu ta sắp kết thúc. Con người luôn làm tôi bất ngờ, dù theo cách này hay cách khác. Họ có thể tàn nhẫn với đồng loại đến đáng sợ nhưng cũng có thể vì nhau mà sẵn sàng hy sinh bản thân. Suy cho cùng, họ vẫn chỉ là nạn nhân của chiến tranh. Tôi cất đi lưỡi liềm, tay không đón lấy chàng trai xấu số.
3. Vô định

- Tên: Thorne
- Tuổi: 18
- Nghề nghiệp: Chiến binh Polka
- Người thân: Thất lạc chị gái, nay đã đoàn tụ
- Đặc điểm: Cọc cằn, khó tính với những kẻ cợt nhả trong doanh trại nhưng rất coi trọng Noah
Dù luôn gây khó dễ cho tay lính Noah nhưng tôi sẽ luôn bắt gặp những lần hắn lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Noah. Có lẽ bởi vậy mà ngày ngày, hắn bắt Noah tập luyện dưới cường độ khắc nghiệt hơn bất kỳ tay lính nào khác.
Trong trận chiến khốc liệt nọ, khi tôi canh chừng đã lâu, hắn đã vượt qua biết bao bom đạn chỉ để cố gắng hỗ trợ mọi người tiêu diệt nhiều quân địch nhất có thể. Cứ thế, hắn cứu nguy được nhiều đồng đội trong doanh trại. Bỗng nhiên, tôi phát hiện quân địch đang ngắm bắn lính Noah rồi ngay lập tức xuất hiện bên cạnh và chờ đợi. Giây phút viên đạn tiến gần đến lính Noah, tay lính Thorne vội vàng lao đến và trúng đạn rồi ngã khuỵu xuống đất. Lưỡi liềm của tôi cũng ngay lập tức chạm vào cổ hắn, khiến hắn rơi vào tình trạng nguy kịch. Noah bối rối đỡ hắn ta vào một góc để thoát khỏi sự truy sát của địch. Tay lính Thorne mơ hồ nhìn chằm chằm vào tôi rồi lại dùng chút sức lực cuối cùng cọc cằn nhắc nhở lính Noah đang thút thít bên cạnh:

Hắn vừa ngập ngừng nói dứt câu, lưỡi liềm của tôi liền cứa sâu vào cổ Thorne và đưa hắn về một thế giới chẳng rõ trắng đen.
Sau ngày hôm đó, mỗi lần xuất hiện tại doanh trại, tôi đều thấy tay lính Noah, nay đã là Chỉ huy của cả đội quân, hừng hực khí thế lãnh đạo đội quân của mình để ngăn chặn cuộc chiến tranh phi nghĩa. Chẳng bao lâu sau, nhờ sự lãnh đạo và tài ngoại giao của cậu, khúc mắc giữa hai quốc gia đã được hòa giải, hòa bình được lập lại và tôi cũng không phải xuất hiện ở chiến trường thêm một lần nào nữa.
4. Cuộc hội ngộ

Linh hồn của Thorne tỉnh dậy ở một góc nơi chiến trường. Xung quanh hắn là biết bao những thân hình bất động nằm la liệt trên nền đất lạnh lẽo. Bước đi thờ thẫn, hắn quyết định trở về doanh trại để nhìn lại “mái ấm” duy nhất của mình, để gặp lại những con người tuy không chung dòng máu nhưng hắn vẫn có thể cất lên gọi hai tiếng “gia đình”. Khi đến phòng y tế, trước mắt hắn là một bóng hình thân quen đến lạ.
Đứng trước những tấm thân đã ngã gục trước bom đạn, Thần Chết đã chẳng còn phân định được đích đến cho họ nữa. Khói mù bom đạn của chiến tranh đã làm phai nhòa ranh giới giữa thiện và ác. Đằng xa, bóng hình hai người đang tiến lại gần. Đó chính là hai chị em Rose và Thorne.


Thần Chết lặng lẽ gật đầu. Dù sao ở nơi bờ vực của sự sống, hai chị em ấy là tia hy vọng thắp sáng tương lai cho những người ở lại. Thần Chết quay lưng rời đi rồi dần khuất hẳn khỏi tầm mắt. Thế nhưng, chẳng ai biết rằng ông vẫn ở lại nơi đó, bận bịu với công việc của mình, cũng chẳng biết rằng ông đã thầm gửi gắm những linh hồn khốn khổ tới một nơi tốt đẹp hơn – một thế giới hoà bình không có dấu vết chiến tranh.

Bình luận về bài viết này