,

“BĂNG ĐẢNG” NỬA ĐÊM

Gửi em háo hức, 

Đêm nay, khi cả hành lang đã chìm vào giấc ngủ im lìm, chúng tớ sẽ rời giường đúng 11 giờ 11 phút. Nếu khi ấy em vẫn chưa ngủ vội, có thể em đang gấp gáp ôn bài, tay còn dính mực, đầu thì lẩn mẩn nghĩ ngợi đủ điều… Nhưng này, nếu em cũng đang sắp sửa thực hiện một phi vụ trong màn đêm tối, thì đừng ngần ngại ghé bữa tiệc ngủ nho nhỏ của tụi tớ nhé!

Không cần áo quần là lượt đẹp đẽ, cũng không cần đem theo quà cáp. Chỉ cần em mang theo trái tim đang gấp gáp, một ước vọng bé xíu giấu sau tay áo – vậy là đủ để trở thành một phần của chúng tớ rồi. Chúng mình sẽ “đánh cắp” một đêm thật kỳ diệu, sẽ cho em thấy những phép màu em hằng mong ước. Thề luôn đấy!

Ký gửi: “Băng đảng” nửa đêm CNN Zoom.

I. Phi vụ kẹo ngọt

“Đêm rồi, con ăn ít kẹo ngọt thôi nhé.”

Nhưng chúng mình biết chứ: có những đêm, chỉ một chút vị ngọt cũng đủ làm lòng người dịu lại, đủ khiến đôi mắt mỏi mệt bừng tỉnh – sẵn sàng cho một đêm dài thật dài phía trước. Mở màn cho bữa tiệc, tụi mình sẽ cùng nhau “đột nhập” kho bánh kẹo để mở đầu bằng tiệc khai màn ngọt ngào nhất. Những chiếc bánh quy mới nướng còn âm ấm. Vài miếng kẹo ngọt tan ngay trên đầu lưỡi. Hộp sữa len lén giấu trong hộc bàn. Tất cả sẽ góp mặt trên bàn tiệc nho nhỏ của chúng mình đấy!

Nhưng em biết không, tụi mình không chỉ đơn thuần đến để đánh chén đâu. Đây chính là lúc mỗi thành viên trong “băng đảng” tiếp nạp cho mình nguồn năng lượng “sugar rush” – thứ sẽ khiến não bộ bừng tỉnh, tay bút linh hoạt, tinh thần phấn chấn, sẵn sàng đối đầu với cả một núi đề ôn tập đang chờ.

Bởi chúng tớ biết: có những đêm bố mẹ nhắc em đi ngủ không dưới năm lần, em vẫn bật đèn len lén học tiếp. Có những lần mệt rã rời vì học hành, nhưng chỉ một viên kẹo nhỏ, một miếng bánh xốp thôi là đã đủ để “nạp điện” trở lại – như có phép màu chạm tới giấc mơ của em vậy! Cho nên, đừng xấu hổ nếu em lén bỏ túi vài thanh snack. Ở đây, đồ ngọt không bị cấm. Ngược lại, đó là vũ khí bí mật của hội mình đấy!

Và này, bật mí nhé: nếu em vượt qua được cửa ải đêm nay, em sẽ càng được thưởng thức thêm nhiều loại bánh ngon hơn – đặc sản của Chuyên Ngữ đó!

II. Lều nhỏ ước mơ

Khi bụng đã no căng, bài vở cũng tạm gác lại sau lưng, các hội viên “băng đảng” tụ tập quanh chiếc lều nhỏ cuối phòng – nơi ánh đèn pin hắt lên tấm vải bạt tạo thành một vùng sáng lấp lánh. Tại đây, sau những giờ căng thẳng đấu trí với mớ bài tập chuyên đề, em sẽ được ngồi xuống, cùng nhau rù rì kể những ước mơ thầm kín của mình.

Ở đây, không ai cười vào ước mơ của em. Mọi điều em nói ra đều được giữ lại bằng những ánh mắt chăm chú, bằng cái gật đầu khe khẽ, bằng lời tiếp sức hết mức chân thành. Và cũng ở đây, giấc mơ thôi không còn là điều em phải giấu riêng trong lòng.

Em có thể bước vào lều tay không, nhưng khi rời đi để chuẩn bị cho trạm thử thách tiếp theo, biết đâu em sẽ mang theo một món quà tinh thần: một cái ôm vội, một tràng vỗ tay nhiệt liệt, một miếng dán logo Chuyên Ngữ? Nhỏ thôi, mà như tiếp thêm sức mạnh, giúp em thêm tin vào khả năng của bản thân mình.

III. Màn chơi định mệnh

Sau những phút rù rì dưới ánh đèn, chia sẻ giấc mơ cho nhau nghe, ai nấy tưởng đâu đêm nay chỉ dừng lại ở những lời kể thầm thì. Nhưng tiệc ngủ mà, làm sao thiếu được một màn chơi gay cấn – nơi mỗi người phải vượt qua bằng trí thông minh, sự bình tĩnh, và cả một niềm tin lớn lao vào chính mình?

Ánh đèn bỗng nhấp nháy, rồi sáng rực lên như thể đánh tín hiệu: lượt chơi tiếp theo bắt đầu! Một giọng nói vang lên:

“Các cán bộ coi thi chuẩn bị phát đề cho thí sinh.”

Đây rồi – giờ G đã điểm. Trò chơi chính thức bắt đầu.

Trên tay là bút, dưới tay là giấy. Em sẽ bước vào một trò chơi đặc biệt – “điền đáp án định mệnh”: nơi mỗi câu trả lời không chỉ là kết quả học tập, mà còn là dấu vết của những ngày em lặng lẽ nỗ lực, là niềm can đảm viết ra điều mình tin. Không nhạc nền, không đèn màu, nhưng cảm xúc thì chẳng kém bất kỳ sân khấu nào. Nếu em vượt qua được lượt chơi này, phần thưởng sẽ hiện ra, phần thưởng vương màu nắng Ngữ, vương sắc mộng mơ tuyệt diệu của khung trời Ngữ.

IV. Giấc mơ rất thơ

Một đêm nọ, sau tất cả, khi ánh sáng từ điện thoại hắt lên gương mặt bồn chồn chờ đợi, dòng tin nhắn ấy hiện ra. Tiếng reo hò ồn ào vang lên, ánh mắt chớp liên hồi, tim đập rộn ràng và đôi tay run run siết chặt lấy nhau, niềm vui vỡ òa trong màn đêm tĩnh mịch.

Thành viên của “băng đảng” nửa đêm lúc này đã có thể thở phào, nằm dài trên sàn phòng chung, chia nhau những ánh nhìn ngái ngủ mà rực rỡ. Không ai bảo ai, nhưng mọi người đều biết – giấc mơ đã thành hình.

Và khi ngủ thiếp đi, mỗi người bắt đầu mơ về “ngàn ngày đầu đời” tại Chuyên Ngữ: một sân trường rộng mở với những buổi ngoại khóa sôi động, những CLB đông vui như hội chợ, những người bạn mới cùng chia sẻ ước mơ, những con người hết sức tuyệt vời ở Ngữ. Ở đó, em sẽ cảm nhận được câu nói “Chuyên Ngữ dễ thay đổi con người thật đấy.” 

Chuyên Ngữ là một giấc mộng có thật. Và từ khoảnh khắc này, ngôi trường ấy sẽ là nơi ôm lấy những giấc mơ nhỏ bé, kiên cường và lấp lánh nhất – như giấc mơ em đã can đảm mang theo, suốt một đêm dài.

Bình luận về bài viết này

Comments (

0

)