CNN OLYMPICS 2026: ĐAN KẾT

“I am the mosaic of everyone I loved.”

Những ngày Hội thao ấy trong tớ vốn chẳng hiện hữu rạch ròi qua từng khung ảnh, mà tựa như một bức tranh khảm, loang loáng từng mảnh ghép vụn vặt của xúc cảm, nơi những vệt nắng rực rỡ và cả những khoảng lặng lấm lem màu nước mắt cứ vậy đan cài. Để rồi, khi lần theo một sợi dây mảnh dẻ đang âm thầm gắn kết những mảnh ghép ấy, tớ chợt nhận ra cả một tuổi xuân rực rỡ chợt đang ùa về.

I. Khơi nhịp

Có khi nào cậu tự hỏi, điều gì đã khiến sảnh gạch quen thuộc ấy bỗng trở nên náo nhiệt tới vậy? Đó chính là khi những sợi dây nhảy đầu tiên được tung lên, vẽ vào không trung từng vòng cung tràn đầy sức sống. Giây phút ấy, dường như bao nhiêu nhiệt huyết của tuổi xuân đều nương theo từng vòng dây mà lan tỏa, đan cài và lấp đầy khoảng không bằng thanh âm hân hoan của những trái tim đang cùng chung nhịp đập.

“Xoạch… xoạch…”

Dõi theo sợi dây vút qua đỉnh đầu, nghe tiếng chạm đất nhịp nhàng bỗng hóa thành nhịp thở đồng điệu của trái tim, tớ chợt nhận ra tinh thần Hội thao vốn chẳng nằm ở đâu xa xôi. Nó kết tinh ngay nơi đôi bàn tay nắm chặt, trong từng nhịp dây bền bỉ chẳng rời, và cả trong ánh mắt rực ánh lửa hồng tuổi xuân của mỗi nhà viên. Mỗi nhịp dây được tung lên như một sợi tơ nhiệt thành được dệt vào gió, để rồi hàng trăm sợi tơ ấy cùng đan cài, sưởi ấm khoảng trời chữ nhật và vỗ về cả những cơn gió bấc cuối đông.

II. Neo lòng

Rời khỏi những vòng xoay bay bổng, sợi dây bắt đầu được kéo căng bởi sức nặng của những ngày thực tại. Có những hoàng hôn cứ thế trải dài theo những mệt nhoài, khi đôi chân trĩu nặng dường như chẳng còn đủ sức nương theo những nhịp vút đi của sợi dây, khi tiếng sạp bỗng trở nên lạc nhịp, đứt quãng tựa một nhịp thở hụt hẫng giữa lúc lòng người đang mải miết đuổi theo những rực rỡ của tuổi xuân.

Thế nhưng, chính khi sợi dây ấy bị kéo căng tới độ tưởng như một tiếng thở dài cũng đủ làm nó rạn vỡ, tớ lại cảm nhận được một lực ghì thầm lặng mà đầy bền bỉ đang lặng lẽ nương theo những đốt ngón tay. Đó là chút hơi ấm mong manh nương theo dải dây mà tìm đến, là cái tựa vai khẽ khàng thay cho muôn lời vỗ về giữa lúc nhịp thở bỗng trở nên chênh vênh giữa bốn bề mệt nhoài. Chúng tớ chẳng nỡ buông tay, bởi hiểu rằng một tấc dây đều đang dệt nên cả một vùng trời hi vọng, một nhịp đập kiêu hãnh của cái tên “Nhà” thân thương.

Giữa những lúc sức cùng lực kiệt, dải dây ấy vẫn neo đậu nơi lòng bàn tay bởi một nét kiêu hãnh rất đỗi trong trẻo của tuổi xuân, thứ sức mạnh được dệt nên từ những ngày cùng nhau nếm trải nhọc nhằn, để rồi biến mỏi mệt thành một nút thắt gắn kết, buộc chặt chúng tớ vào một miền thương mến chẳng thể rời xa.

III. Đan-zza (đan-dây)

“Hiểu được tâm sự đó, Zzadio lần này mang đến cho các nhà viên những bức thư vô cùng đặc biệt được gửi tới từ 5 trưởng nhà của mùa Olympics năm nay!”

Hòa trong không khí rộn rã trước giờ chung kết, thanh âm trong trẻo từ chiếc loa phát thanh vang lên như một sợi dây vô hình, len lỏi khắp sân tập, khẽ nối từng nhịp thở, từng ánh mắt của các nhà viên lại với nhau. D-01 ngày hội thao, với tớ và nhà, không chỉ là những phút giây cuối cùng để cố gắng, mà còn là lúc ai nấy đều bắt đầu lặng lẽ gói ghém những ký ức đẹp đẽ đã được dệt nên suốt hai tuần tập luyện vừa qua.

Cũng trong khoảnh khắc ấy, những tiết mục nhảy sạp dần hiện lên dáng hình hoàn chỉnh nhất trước ngày mai. Giữa sân, những hàng sạp xếp dài, thoạt trông rời rạc, lại chuyển động nhịp nhàng đến lạ. Mỗi bước chân, mỗi nhịp nâng – hạ đều như hòa vào nhau, đan xen giữa tiếng hò reo động viên, giữa những giọt mồ hôi thấm áo, và cả những lần vấp ngã được nâng đỡ bằng niềm tin dành cho nhau sau từng buổi tập.

Bức thư được phát thanh hôm ấy có lẽ không phải là những tâm tình đầu tiên mà mỗi nhà dành cho nhau. Bởi suốt những ngày trên sân tập, tiếng cổ vũ vang lên, những lời nhắc nhở khe khẽ, hay đôi khi chỉ là một ánh nhìn động viên cũng đã đủ để gắn kết tất cả thành một khối bền chặt. Nhà của tớ có thể không phải là nhà chiến thắng vẻ vang nhất, cũng chẳng phải là nhà ẵm trọn giải thưởng. Nhưng tớ tin, đó là nhà có sự gắn bó lớn nhất – nơi một sợi dây vô hình đã kết nối cả ba khóa học sinh, cùng chung một ngày hội, chung một niềm tin, yêu thương và niềm tự hào chẳng thể gọi tên.

IV. Thắt sắc

Chúng nhỏ bé, tưởng chừng như bình thường, nằm gọn trong lòng bàn tay thôi, vậy mà mỗi dải dây ấy lại được biến hoá thành vô vàn những hình ảnh mới lạ, mang trong mình những câu chuyện riêng. Tớ nhìn thấy chúng tung bay phấp phới trên cao, mang theo màu cờ sắc áo của mỗi nhà viên, kiêu hãnh và rực rỡ trong gió. Rồi có lúc, chúng lại “nằm yên” trên những vầng trán ướt đẫm mồ hôi, hiện diện trong những trận tranh kèo đầy căng thẳng. Thoắt cái, chúng lại trở nên thật mềm mại khi được thắt thành nơ trên cổ tay be bé, tết khẽ vào mái tóc mây còn vương chút phấn màu lấp lánh. Hoặc có khi, tớ lại tình nghịch giắt chéo những dải ruy băng nơi cạp quần, đong đưa theo từng nhịp bước rộn ràng.

Ngàn vạn sắc màu ấy như cùng nhau nhảy múa, hoà vào với bản nhạc rộn rã của những tiếng cười giòn giã, tiếng hô hào, hò reo đầy uy lực và náo nức. Những khoảnh khắc ấy thực sự đã in đậm vào tâm trí tớ một hình ảnh đẹp đến nao lòng. Giữa biển người vai kề vai, tớ cảm nhận rõ ràng trong lòng một sự nối kết ấm áp giữa tất cả chúng tớ, được nối liền qua những chiếc twilly nhỏ xinh – món phục trang giản dị nhưng đầy kiêu hãnh, thứ mà tớ và các thành viên trong nhà luôn nâng niu và trân quý.

Tớ chăm đi tập nhà bởi nhà viên ai ai cũng cố gắng.

Tớ không sợ thua vì nhà viên ai ai cũng bảo phải tin vào chính mình.

Tớ không bật khóc vì trưởng phó nhà tớ rất mạnh mẽ.

Tớ xịt phấn màu, thắt ruy băng, khoác lên chiếc áo nhà vì ai cũng làm thế.

Tớ yêu Olympics, vì tớ cảm thấy mình được là một phần của nhà.

“I am the mosaic of everyone I loved.”

Bình luận về bài viết này

Comments (

0

)