I. Xuất quân

Khi Tết đến, người ta hay hỏi nhau đủ thứ: “Năm nay có dự định gì chưa? Có kế hoạch gì không?” Nhưng thú thật nhé, đôi lúc điều ta cần chỉ là một chút may mắn, một chút nhẹ nhàng để bắt đầu một năm mới. Với người này, đó là khai bút trong giờ “hoàng đạo”, chọn lựa những lời hay ý đẹp. Đối với người khác, đó lại là khai xuân lễ chùa với mong ước cuộc sống gia đình được ấm no và hạnh phúc. Còn với nhiều người, một khởi đầu đã đủ trọn vẹn khi được ngồi xuống, mở hộp cờ cá ngựa và cùng nhau chơi trò chơi quen thuộc.
Cờ cá ngựa không khởi đầu một cách vội vàng. Những chú ngựa cần chuẩn bị sẵn sàng, cần kiên nhẫn chờ trước khi xúc xắc được tung lên và chờ tín hiệu bắt đầu. Chúng ta cũng vậy. Ta đếm ngược từng ngày cuối năm, tụ họp với gia đình và cùng nhau chờ đón giao thừa, khoảnh khắc khởi đầu một chặng đường mới. Khi ấy, Tết không chỉ là thời gian mọi người sum vầy mà còn là khoảng nghỉ, là bước đệm êm ái cho một năm đầy trải nghiệm khó quên.
Một năm mới thế mà đã gõ cửa rồi! Ta bắt đầu cuộc chơi khi giao thừa đã điểm. Tung chiếc xúc xắc lên, sự do dự dần nhường chỗ cho cảm giác hồi hộp và háo hức – bởi ta không đoán được mình sẽ bắt đầu lúc nào, sẽ đi trước hay điều quân ra sao. Chính sự mông lung ban đầu sẽ khiến ta kiên nhẫn hơn một chút, trưởng thành hơn một chút. Một hành trình mới lặng lẽ bắt đầu trong khoảnh khắc ấy.
II. Ngựa non háu “đá”
Hành trình của những chú ngựa bắt đầu khi chúng được tung ra để bắt đầu ván đấu. Khoảnh khắc ấy gợi cho ta nghĩ về những phút giây đầu tiên của năm mới. Ấy là khi tiếng đếm ngược chỉ mới vừa kết thúc, khi tiếng pháo hoa vẫn còn đang nổ ngoài hiên nhà, khi lòng ta được lấp đầy bởi nỗi háo hức khôn cùng đến mức lấn át cả những lắng lo vu vơ của năm cũ.
Và rồi, theo từng tiếng xúc xắc lách cách lăn trên bàn cờ, những con số dần được hé lộ. Nhưng dẫu bề mặt xúc xắc có hiện lên bao nhiêu chấm tròn, những chú ngựa sẽ chỉ tiến chứ không lùi. Có chặng chúng sẽ dũng mãnh phi nước đại, có chặng chúng sẽ chỉ tiến lên được một bước nhỏ, nhưng đó là đủ cho một khởi đầu rồi. Bởi ta chỉ sống một lần trên đời, những lần khởi đầu như vậy sẽ là duy nhất, nên mỗi bước đi dù dài hay ngắn đều xứng đáng được trân quý.

Nhưng chặng đường này sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, những chú ngựa sẽ có vài lần sảy chân, vài lần vụt mất cơ hội, thậm chí sẽ còn bị “đá về chuồng”. Mỗi chúng ta đều sẽ có những khoảnh khắc như vậy trong đời, đôi khi mọi chuyện sẽ không diễn ra theo cách ta mong muốn, sẽ có những thứ ta rất mong đạt được nhưng lại vuột mất, như một năm nào đó ta cố thức thật muộn nhưng rồi lại thiếp đi ngay trước giao thừa. Nhưng “Ba mươi chưa phải là Tết”. Sáng hôm sau khi thức giấc, Tết mới thật sự về.
Đối với những chú ngựa, khi bị quân cờ khác chen chân vào lãnh thổ của mình và phải về chuồng, đừng nghĩ rằng đó là thua cuộc. Hãy xem đó như dịp để trú tạm nghỉ chân dưỡng sức cho những bước nhảy vọt ngoạn mục tiếp theo. Đôi khi, mỗi người cũng cần cho mình một khoảng dừng. Đặc biệt trong những ngày Tết rộn ràng, ta nên sống chậm lại, tạm gác những cạnh tranh và toan tính để trở về vòng tay ấm êm của gia đình, nơi luôn sẵn sàng chở che và vỗ về. Tết sinh ra chính vì những khoảnh khắc như vậy. Những phút giây quý giá bên gia đình sẽ tiếp thêm cho ta động lực, để khi Tết qua đi, ta sẽ quay lại đường đua với tâm thế của một chiến binh, mạnh mẽ hơn, kiên nhẫn hơn và quyết đoán hơn. Rốt cuộc thì, ai cũng sẽ có lần vấp ngã, nhưng điều quan trọng là ta tìm được cho mình một chốn bình yên để chuẩn bị cho những bước “phi nước đại” về đích.
III. Về đích

Sau một hành trình mệt nhoài quanh bàn cờ, những chú cá ngựa dần đến vạch đích. Nhưng cuộc đua ấy vẫn chưa kết thúc. Chỉ khi cả 4 chú cá ngựa cùng tụ tập đầy đủ, ván chơi mới thật sự khép lại. Đó là lúc chúng được bình tâm nhìn lại ván chơi vừa rồi, rằng có lúc chúng sẽ phi nhanh, lúc lại chạy chậm, lúc vấp ngã rồi đứng lên bước tiếp,… Để rồi chúng nhận ra, chiến thắng không phải việc ai về trước, mà là không ai bị bỏ lại phía sau.
Và Tết cũng vậy, đó là thời khắc “về đích” đối với mỗi người con xa xứ, phải lao động mưu sinh nơi đất khách. Bởi lẽ, khi Tết đến, mỗi người đều mong muốn trở về một nơi ấm áp nhất, nơi họ gọi là nhà. Bên mâm cơm sum vầy, từng thành viên cùng lại ôn kỉ niệm cũ, nhìn lại về chặng đường dài đã qua và đặt ra những hy vọng, mong chờ cho năm mới cận kề. Chỉ đến khi hội ngộ đủ đầy những người thương yêu ấy, ta mới thật sự về đích, khép lại năm cũ và mở ra một mùa Tết thật ấm áp, trọn vẹn.
IV. Mã đáo thảnh thơi
Có một khoảnh khắc rất lạ sau một hành trình dài, những chú cá ngựa không còn vội vã chạy đua, mà thong thả đi qua khoảng trời của riêng mình, để tận hưởng thành quả của cả một ván cờ chúng đã không ngừng nỗ lực. Thảnh thơi không phải vì không còn mục tiêu mà vì mỗi chú ngựa đều đã đủ trải nghiệm, đủ bản lĩnh và niềm tin cho chặng đường tiếp theo.

Sau những lần tung xúc xắc may rủi, sau tất cả những bước đi, những lần vấp ngã và mỗi lần tiếp tục tiến bước, mỗi người đều xứng đáng dành cho bản thân một khoảng nghỉ ngắn, dẫu chặng đường vẫn chưa khép lại. Có những ván cờ ta thắng bằng sự kiên trì, nhưng cũng có những ván thua để ta đổi lại trải nghiệm đáng giá, và tất cả đều góp phần tạo nên một quân cờ với những bước đi vững vàng hơn cho lượt tiếp theo.
Và rồi, giữa muôn vàn ngã rẽ, những chú mã vẫn tiếp tục bước từng bước đi chắc chắn, bởi chúng tin rằng, dù ván cờ tiếp theo có ra sao, chúng vẫn sẽ đi tiếp bằng trải nghiệm đã có, bằng một bản lĩnh đã tôi rèn và bằng một niềm tin chưa từng mất.

Bình luận về bài viết này