LÁ THƯ ĐÔNG

Hà Nội, gửi từ những nỗi nhớ.

Bà thương mến,

Thấm thoát vậy mà cũng đã đến thời khắc con mười lăm tuổi.

Hoà trong làn gió rét căm của những ngày đổ lại nơi đây, cái hiu quạnh, trống trải đang cất lên thầm lặng trong trái tim con lại càng thêm thấu rõ. Những đốm lửa lách tách của tuổi thơ dường như cũng chỉ có thể vá víu đi cái lạnh da thịt ở bên ngoài,  để dù cho Hà Nội ngày đông không thấy bóng tuyết, con vẫn thấy lòng mình buốt giá đến vô biên. Gương mặt bơ phờ và mỏi mệt, sao thật đối lập với nét ngây ngô, hồn nhiên của thuở ngày xưa bé. Có lẽ con thật sự đã khác khi xưa – của những ngày còn kề cạnh bên bà. 

Sau những ngày bà đi xa, con đã muốn thủ thỉ kể cho bà nghe thật nhiều điều, rằng mỗi khi những thuở cuối năm đến, và phố xá kia tất bật sắc đỏ để vun đắp lên làn ấm trong cái buốt lạnh lùa về thấu tim, thì con đã chờ mong bà nhiều ra sao, đã ao ước được bước ngược về quá khứ kia nhiều đến như thế nào.

Và rồi cứ thế, những ngày cuối năm của con chầm chậm lướt qua trong ánh lửa le lói, con đã ngà ngà mơn ru giấc mình trong lời reo thầm của nến trắng.

Người ta thường nói, ánh sáng của ngọn nến là tượng trưng cho niềm hi vọng, soi sáng chỉ lối cho ta bước qua những ngày vô vọng trong đường hầm u tối. Nhưng con đã say giấc mình trong ánh sáng lay lắt của ngọn nến và cảm thấy bước chân mình lạc lõng u ẩn ngay cả đến những ngày trong mơ. Một giấc chiêm bao mà con thấy mình bơ vơ ngồi một mình đối diện với khung cửa sổ, nhìn ngày trôi qua như từng bông tuyết tinh khôi buông mình xuống đáy, rồi thấy tiếc nuối ùa vào tim vì không trì giữ lại được điều gì cả, con đã mòn mỏi đợi chờ dù biết rõ sẽ không điều gì đến. Rồi thời gian sẽ cuốn trôi gọn ghẽ đi những niềm vui mỏng manh như tinh cầu hiển hiện trong một đêm Giao thừa của đứa trẻ ngày còn vô tư vô ưu. Những điều đẹp xinh của quá khứ, bao giờ cũng khó mà lưu giữ mãi.

Những ngày gần đây con thấy nhớ bà nhiều hơn.

Có lẽ cũng vì vào dịp lễ này, con biết những mái ấm sẽ được quây quần, tất thảy sẽ cùng nhau sum họp, kề cận, trong cái ấm cúng, niềm nở đến vô tận. Và con hiểu, con người ta sẽ gần nhau hơn trong những ngày ấy. Rồi con lại thấy tim mình lưu luyến đến vô ngần một căn nhà nhỏ, mà dưới mái ấm đó có vừa vặn sự bình yên và ấm áp để con nương tựa vào khi những áng đêm đông của cuộc đời lâm vào trắc trở. Ngày xưa cũ ấy, bà đã từng kể với con về những tia lửa pháo hoa là lời nhắc nhở cho những trái tim rằng chúng ta sẽ luôn được cuộc đời yêu thương và trân trọng. Nhưng con biết, lời bà tỉ tê vẫn luôn luôn là những chùm sáng tuyệt đẹp mà tim con hằng níu giữ trong những ngày chơi vơi, mà giờ đây, con đã biệt ly vĩnh viễn.

Bà à, bà có còn ghi khắc không những ngày gió đông rơi đìu hiu, con mơ màng trong giấc ngủ hiu hắt, bà tỉ mẩn đan cho con chiếc áo len nhỏ. Hơi ấm ấy đã vượt qua vực thẳm của thời gian, đã đi qua bao mùa buốt giá và bừng sưởi ấm tim con như một ngọn lửa hồng vẩn vương trong những ngày xa cách.

Những ấp iu miên man trong từng sợi len con vẫn thấu đến tận đáy lòng. Làm sao để bộc bạch hết cho bà khi bà chỉ có thể nhìn thấy nỗi trông ngóng của con qua những câu chữ khô cằn nơi đây? Và nếu như được ngược về những mùa đông đã tan ấy, bà nhìn con bằng ánh mắt dịu hiền thuở nhỏ, thì liệu con có thể một lần nữa mỉm cười dưới vòng hoa mùa vọng ấy chứ?

Nếu có thể, xin hãy gặp lại con trong giấc mộng đêm Giao thừa.

Con nhớ bà.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s