“AI CHẲNG MUỐN VỀ NHÀ, NHỈ?”

“Dịch bệnh vẫn còn đang căng quá, có khi năm nay con không về được.”

“Vâng, con biết rồi ạ. Chúc bố mẹ và em năm mới vui vẻ.”

“Vâng, con chào mẹ.”

Đặt điện thoại xuống bàn làm việc, tôi trút một hơi thở dài rồi đưa mắt ra bên ngoài ô cửa sổ. Đã mười giờ tối. Gió mang theo cái giá lạnh của ngày cuối năm đi qua những căn nhà đang chìm trong giấc ngủ, màn đêm im lìm phủ xuống khiến cho khung cảnh xung quanh bỗng chốc trở nên hoang vu đến lạ. Một đêm không trăng, yên ắng. 

Phải rồi, hôm nay là Ba mươi Tết.

Mọi năm, đêm ba mươi hẳn phải là một đêm nô nức và náo nhiệt vô cùng. Khi ấy, phố lên đèn, người người đổ xô xuống đường để tận hưởng những giây phút cuối cùng của năm cũ, đón chào một năm mới với niềm tin, hy vọng và sự hạnh phúc. Hẳn mọi người sẽ tề tựu ở những điểm bắn pháo hoa, và rồi cùng hô vang “Chúc mừng năm mới!” vào những phút giây tân niên đầu tiên. Pháo hoa tung bay trên nền trời đen kịt hệt như bức tranh màu loang của một nghệ sĩ vô danh. 

Đêm ba mươi trong tâm tưởng mỗi người đáng ra sẽ phải tuyệt vời như vậy.

Thế nhưng, dịch bệnh kéo đến như một cơn lốc cuốn trôi đi hết thảy những dự định về một đêm giao thừa nhộn nhịp. Những buổi tập trung đông người buộc phải hủy bỏ, những người đi xa chẳng thể về nhà, thậm chí có người phải đón Tết trong khu cách ly. Mọi hoạt động của ngày Tết rộn ràng bỗng trở nên trầm lắng hơn.

Bệnh viện hôm nay cũng thật im ắng. Một phần bởi người dân xung quanh và một vài bệnh nhân, bác sĩ đã sớm về quê, từ trước khi thành phố phát lệnh cách ly. Nhưng cũng có lẽ vì đêm ba mươi không trăng, cảnh vật càng thêm tĩnh lặng. Đáng ra tôi cũng có thể về sớm, nhưng nghĩ đến những bệnh nhân cũng chẳng thể về nhà đang cần tôi và cái cảnh chen chúc ở bến tàu trong hoàn cảnh bệnh dịch này, cuối cùng tôi vẫn chọn đón giao thừa ở bệnh viện.

Khoác chiếc áo blouse đang vắt trên ghế, sắp xếp lại những cuốn sổ bệnh nhân trên bàn, tôi bắt đầu công việc thăm khám ban đêm như mọi ngày.

Tôi đi đến căn phòng đầu tiên của dãy hành lang – phòng 504. Đây là phòng của một cô gái trẻ nhập viện hơn mười ngày trước, sức khỏe giờ đã ổn định hơn nhiều. 

Trò chuyện với nhau một lúc, tôi biết được cô là cô dâu chỉ mới được hai tháng. Vợ chồng cô đành tạm xa nhau vào cái Tết đầu tiên sau khi kết hôn – một dịp đáng ra phải là những ngày chứa đựng những cảm xúc khó quên nhất. Tay cầm cuốn album ảnh cưới còn mới, mắt vẫn không ngừng nhìn vào chiếc điện thoại chờ cuộc gọi từ chồng, cô nói với tôi: 

 “Mấy hôm trước em còn lo Tết này là Tết đầu tiên ở nhà chồng, phải làm sao để thể hiện thật tốt! Bây giờ chỉ mong sao mùng ba, mùng bốn sức khỏe ổn định để được về nhà…”

 Ừ, Ba mươi rồi. Còn vài giờ nữa thôi là sang năm mới…

“Giây phút thiêng liêng như vậy, ai chẳng muốn về nhà, nhỉ?”

Nói xong, tôi ra khỏi phòng để nhường chỗ cho người phía đầu dây bên kia của chiếc điện thoại vừa reo. Vậy là, cặp vợ chồng mới cưới đón giao thừa cùng nhau qua màn hình nhỏ. 

Lời yêu thương gửi từ nơi xa cách có lẽ không đủ để làm vơi đi nỗi nhớ, nhưng chắc chắn thừa tình cảm để làm ấm lòng những ai muốn được thấy nhau để chờ đón giây phút tuyệt vời nhất – những người ta yêu và cũng luôn yêu ta.

Vừa bước vào phòng bên cạnh, phòng 505, tôi đã nhận ra ngay bệnh nhân này. Đây là bệnh nhân lớn tuổi nhất mắc COVID-19 mà bệnh viện tiếp nhận. Ông đã ngót nghét bảy mươi tuổi, nhập viện chưa đến một tuần. 

Nhìn thấy tôi, ông mừng rỡ gọi tôi vào, vì “trong phòng sáng giờ không có ai, ông thèm mùi người quá!”. Ông bảo, Tết là dịp mà ông mong chờ nhất, để được sum vầy bên con, bên cháu. Vợ ông đã mất hai năm nay, con cháu thì bận rộn trên thành phố học tập, làm việc, không đứa nào có thời gian về quê thăm ông nên hàng ngày ông chỉ lủi thủi một mình. Nhưng năm nay, Tết đến rồi ông vẫn một mình như thường lệ, còn là ở bệnh viện nữa. Từ trong túi áo bệnh nhân, ông rút ra một tấm ảnh gia đình từ Tết năm ngoái.

“Gia đình đông vui quá, ông nhỉ!”

“Ừ, từng này đứa, đứa nào cũng giỏi giang thành đạt cả rồi đấy. Cậu xem, thằng bé này chưa đi học đã biết chúc Tết ông mạnh khỏe rồi, còn con bé này đỗ hẳn mấy trường đại học đấy. Giỏi lắm! Ngoan lắm! 

Đã chuẩn bị lì xì đỏ cho chúng nó rồi, vậy mà…”

Lắng nghe ông kể chuyện, tôi có thể cảm nhận được, dù với vẻ mặt hết sức hãnh diện của mình, rằng trên đôi mắt đã mờ của ông, là những giọt nước mắt chực trào ra cùng nỗi nhớ gia đình.

Cửa phòng 506 mở ra, cậu bé tám tuổi đang khóc thút thít nhìn ra ngoài cửa sổ, có lẽ cậu đang nhớ gia đình. Phải rồi, người lớn có thể nén lại nỗi buồn và những giọt nước mắt, nhưng những đứa trẻ, có lẽ chúng còn quá nhỏ để che giấu đi sự cô đơn và tủi thân của mình.

Tôi mang cho cậu bé một thanh kẹo sôcôla rồi nán lại trò chuyện cùng cậu. Cậu bảo, mấy ngày hôm nay các cô y tá chăm sóc cậu rất chu đáo, còn cho cậu rất nhiều kẹo. 

“Nhưng cháu nhớ mẹ lắm, nhớ cả bố và em gái cháu nữa.” 

Lúc này, tôi mới để ý trên mặt tủ một bức tranh với nét vẽ nguệch ngoạc, là bức tranh cả gia đình đứng trên ban công cùng nhau ngắm pháo hoa. Cậu còn khoe với tôi bộ quần áo mà cậu mặc trong bức tranh là bộ quần áo Tết mà mẹ sắm cho cậu mấy hôm trước. 

Sau khi đã lau khô hai hàng nước mắt cậu, tôi vẫy tay chào tạm biệt. Vậy mà chưa cho tôi đến cửa, cậu bé đã vội vàng chạy theo, lấy ra từ trong túi áo thanh kẹo ban nãy rồi dúi tôi: 

“Chú ơi, chú gửi về nhà cho em gái cháu nhé, mẹ bảo em nhớ cháu lắm!”. 

Vào lúc đó, tôi phải cố gượng cười để cậu bé được vui. Nhớ lại lúc gọi điện về nhà thông báo Tết phải ở lại bệnh viện, cô em gái nhỏ của tôi đã phụng phịu khóc lóc suốt mấy tiếng đồng hồ, còn dọa: “Anh không về nhà, em sẽ ăn hết bánh kẹo!”.

Tôi kết thúc công việc đi thăm bệnh nhân vào buổi tối giao thừa của mình tại căn phòng cuối cùng của dãy hành lang. 

Bước vào phòng, tôi thấy một cô bé trạc tuổi 18  đang ngồi nhìn chằm chằm vào quyển sổ nhỏ. Ngay khi tôi lại gần, cô bé cất vội cuốn sổ đi, tay đưa lên lau nhanh nước mắt. Cô bé nói rằng đó là cuốn nhật ký mà hàng ngày cô gửi gắm nỗi nhớ gia đình vào khi còn ở một đất nước hoàn toàn xa lạ. Tôi được biết cô là du học sinh, đã rời xa bố mẹ hơn một năm để sang Úc học tập, Tết năm nay mới có dịp về nhà.

Nói đến đây, cô lại chẳng kìm được mà khóc hết những cô đơn, tủi thân và nỗi nhớ gia đình. Cô bé thút thít nói rằng mỗi ngày ở nơi xa đều phải ăn cơm một mình, cô rất thèm cơm mẹ nấu, thèm những giây phút cả nhà quây quần và trò chuyện bên mâm cơm gia đình. Tôi hiểu chứ, vì tôi cũng như vậy.

Vỗ về cô một lúc lâu, tôi dường như thấy cả hình ảnh bản thân mình ở đó. Với công việc phải quanh năm suốt tháng túc trực ở bệnh viện, và với những cuộc họp, những ca cấp cứu khẩn cấp hay những ca trực xuyên đêm, rất ít khi tôi được về nhà. Dịch bệnh bùng phát trở lại càng làm hai tiếng “gia đình” thêm phần xa xỉ. Có lẽ đã mấy tháng rồi, kể từ lần cuối tôi nhìn thấy bố mẹ và em gái mình.

Lê bước chân mình ra khỏi căn phòng, tôi tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa có một bữa cơm nhà?”

Tôi lặng lẽ trở về phòng làm việc. Đồng hồ đã điểm mười một giờ năm mươi lăm phút, vậy là chẳng mấy chốc nữa, khoảnh khắc chuyển giao kia sẽ đến.

Vén tấm rèm cửa sổ, tôi trầm ngâm đứng ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Vẫn là những tòa nhà đang say giấc và con phố thưa người qua lại. Vẫn là bầu trời đêm không trăng với hàng vạn ngôi sao lấp lánh. Vẫn là Hà Nội với những ánh đèn khẽ thắp màn đêm như một sự vỗ về cho những đứa con chẳng thể dự bữa cơm tất niên cùng người thân, bên gia đình.

Hẳn những người bệnh cũng như tôi, dù vì bất cứ lý do gì, đều chẳng thể ở bên người thân vào thời khắc giao thừa thiêng liêng nhất. Dẫu vậy, cả tôi và họ, vẫn không ngừng nhớ đến gia đình, không ngừng cố gắng xóa nhòa khoảng cách để được ở bên những người mình thân yêu, để dành cho nhau những giây phút ấm áp nhất.

Tôi lại nhớ về những ngày Tết xưa khi mình còn nhỏ, nhớ nồi bánh chưng cả gia đình cùng nấu, nhớ sắc hồng của những chậu đào chớm nở, nhớ những phong bao lì xì đỏ chói, nhớ cái không khí tràn ngập niềm vui, niềm hân hoan, háo hức. Mọi người ở quê sẽ cùng ra đình làng, rồi nhảy múa, ca hát, trò chuyện, tặng nhau những lời chúc mừng năm mới từ tận đáy lòng.

Bất chợt, tôi cảm giác khóe mắt mình ươn ướt. Và khi tâm trí bắt đầu tỉnh táo, tôi mới nhận ra điện thoại từ lúc nào đã được kết nối đến đầu dây bên kia. Giọng của mẹ vang lên đầy ấm áp.

“Con à? Có chuyện gì thế?”

Tôi mỉm cười, cảm giác như có thứ gì đang sưởi ấm trái tim tôi trong màn đêm lạnh lẽo này.

“Không có gì ạ! Con chỉ muốn chúc bố mẹ và em một năm mới vui vẻ.”

Tết, dù sao đi nữa, vẫn là khoảng thời gian của đoàn viên, của sum vầy. Có lẽ sẽ có những chông gai, những khó khăn ngăn trở bước chân ta về nhà. Nhưng cũng như những bệnh nhân ấy, mặc dù phải gồng mình lên đấu tranh với căn bệnh quái ác nhưng họ chưa một lần dừng lại, chưa một lần đánh mất ước muốn được quây quần với người thân yêu. 

Sau cơn mưa phùn, là hoa sẽ nở, vậy nên, đừng bao giờ ngừng hy vọng vào những điều tốt đẹp mà năm mới sẽ cho chúng ta.

Đồng hồ điểm mười hai giờ, bệnh viện bỗng ngập tràn những lời chúc chào năm mới. Đằng xa, chùm pháo hoa duy nhất rực rỡ bung nở, thắp sáng cả một vùng trời đêm Hà Nội.

Khép lại một năm cũ đầy biến động, mong rằng mỗi chúng ta sẽ đón một năm mới đầy hạnh phúc.

Và thật nhiều yêu thương.


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s